Bây giờ ngành du lịch đang phát triển mạnh ở các nước thuộc thế giới thứ ba. Nhu cầu về du lịch càng tăng thì vấn đề bảo vệ môi trường cần phải được coi trọng. Xin giới thiệu đến quý khách một dạng du lịch nữa, đó là du lịch xúc tiến thương mại, vừa đi du lịch vừa kết hợp làm ăn. Hiện thời cũng rất phổ biến tại Việt Nam.
đồng hồ mới “đuối hơi”, hẳn nhiên phải lên ngớp. Cá bông bán ở chợ. Con cá lóc với danh xưng Lục hoa ngư (cá tràu, cá bông) là một trong những loài thủy sản được liệt vào hàng “quốc bảo”. Nó được chạm khắc trên Nghị đỉnh – đỉnh thứ năm trong Cửu đỉnh đặt tại Thế miếu – Hoàng thành, Huế. Ngoài các cách đánh bắt thông thường như câu (câu giăng, câu cặm, câu rê…) chài, lưới, nôm, vó (vó cất, vó gạt…), đặt lọp, chất chà, tát đìa, tát vũng…, dân ruộng ở vùng đầu nguồn An Giang, Đồng Tháp… còn nghĩ chế ra cách đánh bắt độc đáo như ngồi tum – soi, đắp tàu, đặc biệt nhất là đăng ven – xây nò. Lục hoa ngư (cá tràu, cá lóc bông) được vinh danh trên Nghị đỉnh. Đăng là những nan tre hoặc sậy được bện (kết) bằng dây choại thành những tấm như chiếc chiếu được kết bằng nhiều sợi lác. Tuỳ địa thế vùng đất nơi xuống đăng nước ngập sâu hay cạn mà làm đăng dài hay ngắn, sao cho cao khỏi mặt nước, thường thì cao khoảng 2 mét. Đăng được đóng trên đồng, ở những nơi mà theo cặp mắt nhà nghề sẽ có nhiều cá đi. Cứ nối các “tay đăng” lại như hàng rào dài hàng trăm mét, nhưng không phải thẳng một đường mà được thiết kế với hình dạng chữ V, hoặc chữ L, miệng quay về hướng nước chảy. Cửu đỉnh đặt tại sân Thế miếu, Hoàng thành, Huế. Ở những nơi có địa hình rộng rãi như trên đồng ruộng (mùa nước nổi, cá nhởn nhơ trên đồng), hoặc ở lung, bàu người ta chọn địa thế thuận lợi, nước khoảng ngang ngực, ngang cổ để xuống đăng. Cả hai việc đóng đăng và xây rọ đều đòi hỏi phải có tay nghề nhất định. Nếu đạt đề nghị kỹ thuật, cá sẽ kéo vào chật rọ, thả cửa mà “đổ lọp”. Muốn được như vậy đường ven nhứt thiết phải “êm”, có nghĩa không bị “tức”, sao cho con cá trước khi vào lọp, nó được hướng dẫn theo một lịch trình rất thoải mái, hoàn toàn không có gì để nghi sợ. Khi đã vào “bầu thả” đường ven hình chữ V, cá sẽ được đưa đến “bầu rút” tức sân chơi của những chữ V nhỏ bên trong. Rốt cuộc nó sẽ được “mời” vào “bầu bắt”, tức cái rọ. Tại mỗi nơi người ta đều có làm hom, những hom ấy cũng có chức năng giống như các “bầu” vừa nói. Hễ bầu thả thì đặt hom thả, cá vô ra dễ dàng; bầu rút thì đặt hom rút, vô dễ ra khó; còn bầu bắt thì có hom bắt, vô phương trở ra! Cái lọp to của những đường ven lớn cũng có 3 hom như vậy – lọp nhỏ có để mồi bên trong nên chỉ cần 2 hom, vì hom bắt đã kiêm nhiệm chức năng của hom rút. Nếu thấy có hiện tượng cá nhảy cực tại các bầu thì phải mau mau sửa hom lại, vì không thông. Trường hợp thu hoạch sản lượng kém, một mực phải dở đăng lên đặng đóng lại cho đúng hướng theo dòng nước chảy. Đây là công việc rất vất vả, lạnh và đòi hỏi phải có thầy, gọi “Thầy nò”. Lừng danh nhất là các "Thầy nò" miệt Châu Đốc. Mùa nước, bà con ở Miệt Dưới, nhất là ở Kiên Giang thường đến rước thầy về xây (nò) giúp. Khó nhất là sửa những đường ven không đạt yêu cầu. Các thầy là những người rất sẵn lòng và tốt bụng, đã không giấu nghề mà còn tận tình “cầm tay chỉ việc”. Nhưng dường như năm nào người ta cũng phải nhờ đến, vì tự làm có khi cá không chịu “chạy”. Bí quyết? Rất đơn giản! Do địa thế không ổn mà thôi. Cụ thể là mặt bằng của đất, ngay tại các bầu rút, và cả đến vùng đệm xung quanh, nhất là phía mặt tiền, có thể do những bờ đê hoặc mương sâu chi phối làm đổi hướng dòng chảy thiên nhiên ở tầng dưới. Mà dòng chảy ở tầng dưới giữa đồng không phải rõ ràng như ở kinh rạch vì chảy rất yếu, không dễ cảm nhận được. Nhưng vì sao các "Thầy nò" lại biết rất rõ? hoá ra do các thầy đều có để búi tóc, khi lặn xuống nước thì xổ tóc ra, thấy tóc bị nước đùa về phía nào thì biết ngay dòng chảy. Theo đó mà sửa. Quá dễ dàng. Lúc này thì số cá thu hoạch được hẳn phải gấp năm, gấp mười so với trước. Hiệu quả như vậy nhưng các "Thầy nò" không lấy đó để đòi tiền công. Họ tuy rất nghèo, nhưng không bao giờ trông chờ khoản hậu tạ, mà giúp một cách “vô tư”. Chủ nò vì vậy chẳng thể không tạ ơn bằng cách bắt tôm càng, cá bự để “vui vẻ” với thầy một trận quyết liệt! Viết về loại cá này, sách Đại Nam nhất thống chí ghi: “Người ta đắp bối, đắp đập chắn ngang cho cá chẳng thể bơi ngược dòng để vượt lên bờ được, lại cắm đăng tre ở giữa sông, chắn dòng nước bắt cá, để bán, đong bằng sọt, chứa vào thuyền lớn, nuôi bằng nước ngọt, chở đi nơi khác để bán, mối lợi rất nhiều”. Rõ ràng, những cách đánh bắt vừa nêu, dân gian đã biết nghĩ chế ra từ rất lâu đời. Ghe đục tại một trại đóng ghe ở An Giang. Như đã nói, cá lóc thuộc loại cá dữ, nhưng thịt nó lại hiền, ngon và bổ nên cá lóc là món ăn rất được ưa chuộngDu lịch phát triển mạnh về nhiều mặt đặc biệt làm tắm biển. Ví dụ: Bờ biển Florida, hòn đảo Hawaii, bờ biển California. Du lịch trượt tuyết, leo núi và thác nước như Colorado, ven dãy núi Coocdie... Du lịch trên thuyền lớn cũng khá phát triển. Khách du lịch về đây từ khắp nơi trên thế giới khá đông.Du lịch Nha Trang cũng là một sự lựa chọn du lịch thú vị cho những vị vị khách thích biển.
đối với sản phụ, người bệnh, người già và trẻ em. Chính vì thế nó được đem bán khắp các chợ lớn, chợ nhỏ. Dù vậy cũng vẫn dôi, vì thế người ta phải nghĩ đến việc tích lũy bằng cách làm mắm (mắm nguyên con gọi mắm lóc, còn nếu bỏ đầu và xương, chỉ lấy thịt, thái ra thành sợi bằng ngón tay út gọi mắm thái; lấy bộ ruột của nó làm mắm thì gọi mắm ruột…). Xưa, người ta làm mắm đẵn để ăn hoặc tiêu thụ nội địa. Chỉ có làm khô mới có thể bán ra được nước ngoài. Cá lóc, người miền ngoài gọi “cá tràu”; cá lóc bông gọi ‘cá tràu bông”. Ông Trịnh Hoài Đức chép trong sách Gia Định thành thông chí: “Cá tràu bông phơi khô mỗi năm ghe buôn mua đến hơn 10.000 cân; còn cá tràu không bông phơi khô chỉ đủ dùng trong nước, trong ruộng nơi nào cũng có, nhưng không được nhiều (so với khô cá tràu bông) mà vị ngon hơn”. Ngày trước cá lóc, cá bông nhiều vô số. Công cụ vận chuyển cá lúc ấy không có gì khác hơn là “ghe đục”. Đó là loại ghe chuyên dùng được thiết kế rất khoa học: ứng dụng phương pháp thăng bằng giữa mực nước trong ghe và ngoài sông, bằng cách cắt thủng một đoạn be cặp dài theo hai hông ghe (chỗ mớn nước lúc ghe đã vô cá, vừa chở), dùng đăng sắt lắp vào chỗ trống ấy để mực nước trong ngoài thông nhau. Nước luôn được đàm luận nên tốt sạch, hạn chế đến mức thấp nhất tình trạng cá chết ngộp, và ghe cũng không bị chạc, lắc.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét